Đề Xuất 12/2022 # Soạn Bài Cố Hương Của Lỗ Tấn / 2023 # Top 17 Like | Techcombanktower.com

Đề Xuất 12/2022 # Soạn Bài Cố Hương Của Lỗ Tấn / 2023 # Top 17 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Soạn Bài Cố Hương Của Lỗ Tấn / 2023 mới nhất trên website Techcombanktower.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

– Là chiến sĩ cộng sản kiên định, sớm có tư tưởng văn học tiến bộ.

– Công trình nghiên cứu và tác phẩm văn chương của Lỗ Tấn rất đa dạng và đồ sộ.

– Truyện có nhiều chi tiết hư cấu không đúng với sự thực.

– Là 1 truyện ngắn có yếu tố hồi ký (truyện ký) chứ không phải là hồi ký.

– Phương thức biểu đạt chủ yếu là tự sự – song biểu cảm là phương thức biểu đạt có giá trị quan trọng trong tác phẩm.

– Trong “Cố Hương”, tác giả dùng ngôi thứ nhất không chỉ dẫn dắt câu chuyện mà còn thể hiện tình cảm, quan điểm, nguyện vọng. Đặc biệt ngay cả khi dung phương thức biểu đạt khác, kể cả miêu tả và lập luận, tình cảm sâu kín của tác giả thấm đẫm trong từng trang viết.

+Không phải sau 20 năm Lỗ Tấn mới về quê (tham khảo chú thích 1 SGK).

– Dù là truyện có nhiều chi tiết có thực trong cưộc đời Lỗ Tấn, song không nên đồng nhất nhân vật “tôi” với tác giả.

1. Từ đầu đến “đang làm ăn sinh sống”: nhân vật “tôi” trên đường về quê.

2. Tiếp đến “sạch trơn như quét”: những ngày “tôi” ở quê.

“Tôi” trở về quê sau hơn 20 năm xa cách.

Lúc này thời tiết đang độ giưã đông, trời âm u, gió lạnh lùa vào khoang thuyền, làng xóm giờ đây tiêu điều xơ xác. Hình ảnh làng quê cũ hiện lên trong ký ức làm lòng “tôi” thấy không vui, về thăm làng chuyến này, “tôi” có ý định từ giã quê lần cuối và lo việc chuyển nhà đi nơi khác.

“Tôi nhớ đến người bạn cũ thủa nhỏ là Nhuận Thổ: 1 cậu bé nông dân khỏe mạnh, tháo vát, hiểu biết và hồn nhiên.Ngày ấy 2 đứa trẻ chơi thân với nhau, sau 20 năm xa cách gặp lại, nhân vật tôi thấy Nhuận Thổ đã thay đổi nhiều: Anh trở thành 1 người nông dân nghèo khổ, đần độn, mụ mẫm đi, “Tôi” buồn bã rời quê với niềm băn khoăn không biết tương lai của cháu Hoàng và Thuỷ Sinh sau này sẽ ra sao, hình ảnh con đường ở cuối truyện nói lên lòng mong mỏi hy vọng 1 sự đổi thay.

Diễn biến tâm trạng của nhân vật “tôi”.

– Thời tiết đang độ giữa đông – trời u ám, giá lạnh.

– Từ biệt làng quê lần cuối, rời nhà đến nơi làm ăn sinh sống.

– Hình ảnh làng xóm xa gần, thấp thoáng tiêu điều.

– Cách miểu tả kết hợp vừa kể, vừa tả theo kiểu hồi ức, thể hiện rõ tâm trạng của nhân vật.

– Tâm trạng buồn, một nỗi buồn tiếc xót xa sau 20 năm trở về quê cũ.

– Trên mái ngói mấy cọng rơm khô phất phơ

– Các gia đình đã dọn đi nhiều, càng hiu quạnh.

Hoang vắng, hiu quạnh gợi cảm giác buồn.

– (Nỗi buồn của người sắp phải từ giã nơi mình sinh ra và lớn lên, từng gắn bó niềm vui và nỗi buồn trong cuộc đời mà chưa hẹn ngày gặp lại)

– Nỗi buồn khó nói thành lời (nỗi buồn trước sự thay đổi của quê hương).

* Cháu Hoàng: nhìn tôi chòng chọc vì nó chưa gặp tôi lần nào, tôi thấy khác xa những người ở quê mà hàng ngày nó được gần gũi, tiếp xúc.

– Nàng tây thi đậu phụ, chị xoa phấn, lưỡng quyền không cao.

– Môi không mỏng, chị là người phụ nữ khá đẹp, có sức quyến rũ.

– Người đàn bà trên dưới 50, lưỡng quyền nhô ra.

– Chân nhỏ xíu giống như chiếc com-pa.

– Hình ảnh người đàn bà tiều tuỵ, xấu xí, khác hẳn xưa, do dấu ấn của thời gian và vất vả của cuộc đời hằn sâu trên vóc dáng của con người đó.

Tính cách : giọng nói the thé, hay nói cạnh khoé, nguẩy *** quay đi còn giất đôi bít tất…

– Trở thành con người đanh đá, tham lam, ích kỷ.

Hình ảnh đối lập thể hiện sự thay đổi ghê gớm, thay đổi hoàn toàn trở thành một con người khác hẳn, tham lam, ích kỷ, đanh đá.

– Mắt viền đỏ húp lên, mũ rách tươm

– Tay nặng nề thô kệch, nứt nẻ như vỏ cây thông

– Xưng hô cung kính, cách thưa bẩm

– Nói năng thiểu não, chán ngán, mệt

– Hành động, cử chỉ: hút thuốc, ăn cơm xong nhặt nhạnh vật thừa.

Sau 20 năm: thay đổi nhiều, là người nông dân già nua, nghèo khổ, đần độn, mụ mẫm, cam chịu số phận.

Phản ánh hiện thực đầy đau khổ buồn tẻ của nông thôn Trung Quốc thời phong kiến.

– Tình trạng mụ mẫm, thái độ cam chịu, chấp nhận số phận của nhân vật Nhuận Thổ nói riêng, người nông dân Trung Quốc nói chung, đó là điều nguy hiểm nhất, là điều trăn trở đau xót nhất của nhà văn.

Tình bạn giữa 2 người, tình cảm sâu sắc không đổi thay. Đó là nét phẩm chất đáng quý của người nông dân.

Nhuận Thổ: là nhân vật điển hình của người nông dân Trung Quốc với cuộc sống nghèo khổ, an phận, đau thương cùng tình trạng tinh thần mu muội, của dân chúng trong xã hội phong kiến đầu thế kỷ XX.

– Tác giả đã dùng nghệ thuật hồi ức, hiện tại để đối chiếu so sánh làm rõ cảnh và người ở quê trong quá khứ và hiện tại.

Tâm trạng của nhân vật “tôi”: Thấy buồn xót trước cảnh đổi thay theo chiều hướng lụi tàn của quê hương và trước tình trạng tinh thần lạc hậu mụ mẫm của dân chúng.

Đây là những đoạn độc thoại nội tâm để xen kẽ với đoạn tự sự miêu tả đặc sắc.

– Khi gặp thím Hai Dương: trầm ngâm, im lặng.

– Gặp Nhuận Thổ: điếng người, buồn thương.

Soạn Bài Cố Hương Của Lỗ Tấn Lớp 9 / 2023

Soan bai Co huong – Đề bài: Soạn bài Cố hương của Lỗ Tấn lớp 9. 1. Bố cục của văn bản “Cố hương” có thể chia làm ba phần như sau: Phần 1: Từ đầu đến “làm ăn sinh sống” đây là hành trình trở về quê hương của nhân vật “tôi”. Phần 2: Tiếp đến “mang đi sạch trơn”: Nói về hình ảnh quê hương và con người trong quá khứ và thực tại. Phần 3: Còn lại: Những suy ngẫm của nhân vật tôi trên đường ra đi. 2. Trong truyện có hai …

– Đề bài: .

1. Bố cục của văn bản “Cố hương” có thể chia làm ba phần như sau:

Phần 1: Từ đầu đến “làm ăn sinh sống” đây là hành trình trở về quê hương của nhân vật “tôi”. Phần 2: Tiếp đến “mang đi sạch trơn”: Nói về hình ảnh quê hương và con người trong quá khứ và thực tại. Phần 3: Còn lại: Những suy ngẫm của nhân vật tôi trên đường ra đi.

2. Trong truyện có hai nhân vật chính:

+ Nhân vật “tôi” + Nhân vật Nhuận Thổ.

Trong đó nhân vật Nhuận Thổ chính là nhân vật trung tâm của câu chuyện. Vì sự thay đổi của Nhuận Thổ cũng chính là sự thay đổi của con người ở quê hương của nhà văn nói chung. Thông qua nhân vật Nhuận Thổ, nhà văn Lỗ Tấn cũng làm nổi bật những nét đổi thay ở làng quê mình sau nhiều năm xa cách.

3. Nhà văn Lỗ Tấn đã sử dụng biện pháp nghệ thuật đối lập để làm nổi bật sự thay đổi của nhân vật Nhuận Thổ: Đó chính là cái đối lập giữa một Nhuận Thổ mà nhà văn quen biết trong quá khứ và một Nhuận Thổ lạ lẫm mà nhà văn đang đối diện ở thực tại. Trong quá khứ, Nhuận Thổ là một cậu bé có diện mạo tuấn tú, nhanh nhẹn, hồn nhiên yêu đời, cậu bé giỏi nhiều thứ, là một “tiểu anh hùng” trong kí ức của Lỗ Tấn.

Nhưng Nhuận Thổ của hiện tại lại là một anh cố nông già nua, nghèo khó, đông con, sống rụt rè, cam chịu Không chỉ có Nhuận Thổ mà con người cũng như cảnh vật của quê hương cũng có sự đổi thay:

+ Thím Hai Dương, nàng “Tây Thi đậu phụ” trong kí ức của Lỗ Tấn nay là một người “hôi của”, sự thay đổi của thím Hai Dương chính là đại diện cho số đông những con người bị tha hóa về nhân cách, đạo đức. Thím Hai Dương hiện lên trong cảm nhận của Lỗ Tấn là một người đàn bà có dáng điệu kì lạ như một chiếc compa, hành động của người đàn bà này cũng đáng để nói đến “đến đưa chân để lấy đồ đạc hoặc vừa đưa chân vừa lấy đồ đạc.” + Cảnh vật quê hương thì cũng không còn đẹp như trong kí ức của nhà văn nữa, giờ đây nó có gì đó hoang tàn, thê lương hơn. Trước sự thay đổi của con người và cảnh vật, nhà văn không giấu được sự xót xa, đau đớn.

4. Nhà văn chủ yếu sử dụng phương thức miêu tả tự sự trong đoạn a ” Nhưng tiếc thay….”nhằm kể lại sự chia li của nhà văn và Nhân vật Nhuận Thổ.

. _ Đoạn b “Người đi vào là Nhuận Thổ….” Sử dụng biện pháp miêu tả nhằm làm nổi bật lên sự thay đổi của Nhuận Thổ sau nhiều năm xa cách _ Đoạn c “Tôi nghĩ bụng…” chủ yếu sử dụng phương thức nghị luận, qua đó nhà văn thể hiện những suy ngẫm về cuộc sống.

Soạn Bài Thuốc (Lỗ Tấn) / 2023

Soạn bài Thuốc (Lỗ Tấn)

Tóm tắt

Một đêm thu gần về sáng theo lời bác Cả Khang, lão Hoa trở dậy đi đến pháp trường để mua “thuốc” chữa bệnh lao cho thằng Thuyên. Chiếc bánh bao được tẩm bằng máu của phạm nhân là người làm cách mạng tên Hạ Du (theo lời kể của những người tới quán trà nhà lão Hoa). Cuối cùng thằng Thuyên vẫn không qua khỏi cơn bệnh hiểm nghèo.

Trong tiết thanh minh của mùa xuân tại nghĩa địa, mẹ Thuyên và mẹ Hạ Du đều tới thăm mộ con, hai người băn khoăn khi tự hỏi “thế này là thế nào?” khi nhìn thấy một vòng hoa trên mộ của người chiến sĩ cách mạng. Bà mẹ Thuyên bước qua con đường mòn ngăn cách giữa nghĩa địa của người chết nghèo, nghĩa địa người chết chém hoặc chết tù để an ủi mẹ của Hạ Du.

Bố cục:

– Phần 1: Thuyên mắc bệnh lao. Mẹ Thuyên đưa tiền cho chồng ra chỗ hành hình người cộng sản mua bánh bao tẩm máu về chữa bệnh cho con (Thuốc).

– Phần 2: Thuyên ăn cái bánh bao đẫm máu nhưng vẫn ho. Thuyên nghe tim mình đập không sao cầm nổi, đưa tay vuôt ngực, lại một cơn ho (uống thuốc).

– Phần 3: Cuộc bàn luận trong quán trà về thuốc chữa bệnh lao, về tên “giặc” Hạ Du (bàn về thuốc).

– Phần 4: Nghĩa địa vào dịp tiết Thanh minh. Hai người mẹ trước hai nấm mồ: một của người chết bệnh, một chết vì nghĩa ở hai khu vực, ngăn cách bởi một con đường mòn (hậu quả của thuốc).

Câu 1 (trang 111 sgk ngữ văn 12 tập 2)

Hình tượng chiếc bánh bao trong truyện có hai nghĩa:

– Nghĩa thực: là phương thức thuốc chữa bệnh, độc hại, gợi liên tưởng tới việc ăn thịt người

– Chiếc bánh bao là biểu tượng cho sự u mê, thiếu hiểu biết, mê tín, dị đoan của những người Trung Quốc giai đoạn đó

Câu 2 (trang 111 sgk ngữ văn 12 tập 2)

Hình tượng của người tù cách mạng Hạ Du:

– Hạ Du là chiến sĩ cách mạng, khi trong tù thì không ai biết đến

+ Người anh hùng sớm được giác ngộ lí tưởng cách mạng, tới khi bị xử tử hình vẫn không làm cho căn bệnh u mê của người dân được đẩy lùi

– Con trai lão Hoa dù được ăn chiếc bánh nhưng vẫn không khỏi bệnh nhưng không qua khỏi

– Hạ Du không được miêu tả trực tiếp, chỉ là những chi tiết được gợi lên trong lời kể của của một số người trong quán trà lão Hoa

– Họ bàn tới cả công hiệu của chiếc bánh bao tẩm máu người

– Qua lời bàn tán Lỗ Tấn cho thấy thái độ ca ngợi, trân trọng đối với Hạ Du (trái ngược với đám đông phê phán)

+ Tác giả cho thấy sự lạc hậu của người dân Trung Quốc

+ Lòng yêu nước còn nhưng xa rời quần chúng ( bị chú ruột tố giác, mẹ xấu hổ, đao phủ dùng máu trục lợi, bị miệt thị

Câu 3 (trang 111 sgk ngữ văn 12 tập 2)

Không gian nghệ thuật trong truyện:

– Câu chuyện diễn ra trong hai buổi sớm của hai mùa

+ Buổi sáng đầu tiên có ba cảnh: cảnh sớm tinh mơ, trời còn tối, lão Hoa đi mua bánh bao chấm máu người, cảnh pháp trường và cảnh cho con ăn bánh

+ Ba cảnh liên tục, diễn ra trong mùa thu lạnh lẽo. Bối cảnh quán trà và đường phố là nơi đông người nên hình dung được dư luận, ý thức xã hội

+ Buổi sáng cuối cùng – tết thanh minh- mùa xuân tảo mộ. Mùa thu lá rụng, mùa xuân đâm chồi nảy lộc, gieo mầm

– Ý nghĩa hình ảnh vòng hoa trên mộ Hạ Du:

+ Vòng hoa là hình ảnh cực đối lập của “chiếc bánh bao tẩm máu”

+ Chi tiết này còn thể hiện sự đổi mới trong tư tưởng của người dân Trung Quốc, khiến câu chuyện bớt bi quan

Luyện tập

Bài 1 (trang 111 sgk ngữ văn 12 tập 2)

Ý nghĩa chi tiết người chết chém bên trái, nghĩa địa người chết bệnh, chết nghèo bên phải, chia cắt bởi một con đường mòn

+ Quan điểm lạc hậu của người dân đương thời, Lỗ Tấn bàn tới cũng chính là căn bệnh quốc dân của người Trung Quốc

+ Con đường thể hiện sự lạc hậu trong nhận thức, sự phân chia giai cấp của xã hội

+ Con đường cũng là ranh giới thể hiện thái độ, tình cảm của xã hội Trung Quốc lúc bấy giờ

Bài 2 (trang 111 sgk ngữ văn 12 tập 2)

Câu hỏi của bà mẹ trước vòng hoa trên nấm mộ ” thế này là thế nào?” có ý nghĩa:

+ Thể hiện sự ngạc nhiên, bàng hoàng xen với sự xót xa trước cái chết của con

+ Cũng hàm chứa niềm vui vì có người hiểu con mình, chút hi vọng le lói xã hội Trung Hoa sẽ thay đổi

+ Điều đó chứng tỏ đã có sự biểu hiện của sự giác ngộ trong số những người dân địa phương

+ Niềm hi vọng của sự hi sinh bất tử con người Cách Mạng.

Bài giảng: Thuốc (Lỗ Tấn) – Cô Nguyễn Ngọc Anh (Giáo viên VietJack)

Ngân hàng trắc nghiệm miễn phí ôn thi THPT Quốc Gia tại chúng tôi

Soạn Bài: Cố Hương (Ngắn Nhất) / 2023

Hướng dẫn Soạn bài Cố hương ngắn nhất. Với bản soạn văn 9 ngắn nhất này các bạn sẽ chuẩn bị bài trước khi đến lớp nhanh chóng và nắm vững nội dung tác phẩm cô đọng và dễ dàng nhất.

1. Tiểu sử

– Lỗ Tấn sinh ngày 25 tháng 9 năm 1881 tại huyện Thiệu Hưng, tỉnh Chiết Giang – Trung Quốc trong một gia đình quan lại đã sa sút.

– Cha ông là Chu Bá Nghi đỗ tú tài nhưng không được ra làm quan, bị bệnh mất sớm. Mẹ của ông là Lỗ Thụy. Bà đã sớm có ảnh hưởng đến khả năng văn chương của Lỗ Tấn qua việc bà kể cho ông nghe nhiều truyện cổ dân gian.

– Lỗ Tấn là bút danh ông lấy từ họ mẹ “Lỗ”. Thuở nhỏ ông thường đi học muộn, ông đã tự tay cầm dao thích chữ Tấn trên mặt bàn học để nhắc nhở bản thân phải nhanh nhẹn khẩn trương. Chính vì vậy sau này khi viết văn ông đã lấy bút danh là Lỗ Tấn.

– Sau hai năm học tiếng Nhật, năm 1904, ông chính thức vào học ngành y ở trường Đại học Tiên Đài. Năm 1906, ông thôi học và bắt đầu hoạt động văn nghệ bằng việc dịch và viết một số tiểu luận giới thiệu các tác phẩm văn học châu Âu như thơ Puskin, tiểu thuyết khoa học viễn tưởng Jules Verne. Năm 1909, vì hoàn cảnh gia đình, Lỗ Tấn trở về Trung Quốc. Ông dạy ở trường trung học Thiệu Hưng và có làm hiệu trưởng trường sư phạm Thiệu Hưng một thời gian.

– Từ 1920 đến 1925, Lỗ Tấn làm việc tại các trường Đại học Bắc Kinh, Cao đẳng Sư phạm Bắc Kinh và Đại học nữ Sư phạm Bắc Kinh. Năm 1926, ông tới Hạ Môn (tỉnh Phúc Kiến) và làm việc tại trường Đại học Hạ Môn. Đầu năm 1927, Lỗ Tấn đến Quảng Châu, làm trưởng phòng giáo vụ kiêm chủ nhiệm khoa văn của trường Đại học Trung Sơn. Tháng 10 năm 1927, ông rời Quảng Châu tới Thượng Hải. Ông mất ngày 19 tháng 10 năm 1936. Mặc dù là nhà văn cánh tả, Lỗ Tấn chưa bao giờ tham gia Đảng Cộng sản Trung Quốc.

2. Sự nghiệp

– Lỗ Tấn rất ưa thích các tác phẩm của Nikolai Gogol.

– Năm 1918, truyện ngắn đầu tay của Lỗ Tấn là Nhật ký người điên lần đầu tiên được in trên tờ Thanh niên mới số tháng 5-1918, truyện được lấy tên dựa theo truyện ngắn Nhật ký của một người điên của Gogol.

– Từ 1918 đến 1927, Lỗ Tấn viết nhiều truyện ngắn và tạp văn. Về truyện ngắn có 2 tập: Gào thét (14 truyện) và Bàng hoàng (11 truyện). Về tạp văn có 7 tập. Giai đoạn từ 1928 đến khi mất, ông viết tập truyện ngắn Chuyện cũ viết lại (gồm 8 truyện) và 9 tập tạp văn.

– Ngoài ra, ông còn dịch nhiều tác phẩm văn học hải ngoại ra tiếng Hán.

– Phần 1 (từ đầu đến “đang làm ăn sinh sống”): Những suy nghĩ, tưởng tượng của nhân vật tôi trên đường về quê

– Phần 2 (tiếp theo đến “xấu tốt đều mang đi sạch trơn như quét”): Những sự thay đổi quê nhà của con người sau 20 năm làm tác giả thấy buồn và đau xót

– Phần 3 (đoạn còn lại): những suy nghĩ, ước mong của nhân vật tôi trên con đường xa quê trở về nơi đang sinh sống

Soạn bài: Cố hương (ngắn nhất)

Câu 1 (trang 218 sgk Ngữ Văn 9 Tập 1)

Xem phần I

Câu 2 (trang 218 sgk Ngữ Văn 9 Tập 1)

– Trong truyện có 2 nhân vật chính: Nhân vật tôi (tác giả), Nhuận Thổ

– Nhân vật Nhuận Thổ là nhân vật trung tâm vì đây là nhân vật thể hiện rõ nhất sự thay đổi của làng quê đã ảnh hưởng đến đời sống con người như thế nào

Câu 3 (trang 218 sgk Ngữ Văn 9 Tập 1)

– Tác giả sử dụng biện pháp miêu tả và kể chuyện để nói lên sự thay đổi của Nhuận Thổ

– Ngoài sự thay đổi của Nhuận Thổ tác giả còn miêu tả sự thay đổi về cảnh vật quê hương. Quê hương thay đổi theo hướng tiêu cực, cảnh vật xơ xác, tiêu điều sự sa sút về kinh tế. Không những thế, con người nơi đây cũng thay đổi, không còn vẻ hồn hậu như trước, đó là sự thay đổi của chị Hai Dương bán đậu phụ cạnh của ngày xưa,

Câu 4 (trang 218 sgk Ngữ Văn 9 Tập 1)

– Đoạn b chủ yếu sử dụng phương thức miêu tả về nhân vật Nhuận Thổ.

– Đoạn văn a sử dụng phương thức tự sự: tác giả kể lại câu chuyện khi nhân vật tôi và Nhuận Thổ xa nhau. Ngoài ra tác giả còn sử dụng phương thức biểu cảm để bày tỏ những suy nghĩ, tình cảm cảm xúc của mình đối với người bạn cũ.

– Đoạn văn c sử dụng phương thức nghị luận: tác giả đưa ra những suy ngẫm của mình về thức tỉnh con người và đưa ra con đường mới cho nông thôn thời phong kiến trung quốc. Phải hướng con người đến những điều tốt đẹp hơn.

Sự thay đổi của Nhuận Thổ:

Nhuận Thổ lúc còn nhỏ

Nhuận Thổ lúc đứng tuổi

(Khi nhân vật “tôi” trở về)

(Nhuận Thổ lúc đứng tuổi)

Nước da bánh mật, mặt tròn trĩnh, cổ đeo vòng bạc

đội mũ lông chiên rách tươm, mặc chiếc áo bông mỏng dính, người co ro cúm rúm

– Bàn tay thô kệch, nứt nẻ

– Mặt nhiều nếp nhăn

Kiến thức mở rộng bài Cố hương

1. Diễn biến tâm trạng nhân vật “tôi”

Trên đường về quê

– Hoàn cảnh: Trời giá lạnh, đang độ giữa đông, nhân vật “tôi” về quê sau hơn 20 năm xa cách.

– Mục đích: Ý định là để từ giã lần cuối cùng, đem gia đình đến đất khách tôi đang làm ăn sinh sống.

– Không gian làng quê: Trời u ám, thôn xóm tiêu điều, hoang vắng nằm im lìm dưới trời vàng úa… ⇒ Lòng tôi se lại vì “trong ký ức làng cũ đẹp hơn kia”, thất vọng, hụt hẫng vì làng xóm tiêu điều, hoang vắng quá khác xưa.

⇒ Bức tranh làng quê ảm đạm, héo hon, làm rõ tình cảnh sa sút của XHTQ đầu thế kỉ XX

Những ngày “tôi” ở quê

Nhân vật “tôi” cảm nhận mọi thứ trên quê hương mình:

– Khung cảnh:

+ Sáng tinh mơ, trên mái ngói, mấy cọng rơm khô phất phơ

+ Các gia đình đã dọn đi nhiều, càng hiu quạnh.

⇒ không gian hoang vắng, hiu quạnh, gợi cảm giác buồn

– Con người

+ Mẹ: “mừng rỡ, nét mặt ẩn một nỗi buồn” – nỗi buồn của người sắp phải từ giã nơi mình sinh ra và lớn lên mà chưa hẹn ngày gặp lại.

⇒ Tâm trạng lưu luyến, buồn của một người sắp xa quê.

+ Cháu Hoằng: nhìn “tôi” chòng chọc vì nó chưa gặp “tôi” lần nào, thấy tôi khác xa những người ở quê mà hằng ngày nó được gần gũi tiếp xúc.

⇒ nhấn mạnh sự đổi thay của quê hương, của bên trong con người, khiến Hoằng lạ lẫm với tôi so với nhữn người, nếp sống, suy nghĩ quen thuộc ở quê.

+ Chị Hai Dương: 20 năm trước là một người phụ nữ duyên dáng, được mọi người yêu mến, sau 20 năm trở thành người phụ nữ xấu cả bề ngoài lẫn tính tình

+ Nhuận Thổ: Lúc nhỏ còn là cậu bé nông dân khoẻ mạnh, lanh lợi tháo vát, hiểu biết nhiều, hiện tại là người nông dân già nua, nghèo khổ đần độn, mụ mẫm, cam chịu số phận.

⇒ Nguyên nhân: sự thay đổi này do cách sống lạc hậu của người nông dân từ hiện thực đen tối, xã hội phong kiến đang suy tàn .

+ Nhân vật Thủy Sinh: Giống hệt bố ở tính nhút nhát, chỉ núp sau lưng bố, so với Nhuận Thổ 20 năm về trước “gầy còm, vàng vọt cổ không đeo vòng bạc”

⇒ Nghèo khổ, lam lũ hơn, không đẹp đẽ như tuổi thơ Nhuận Thổ xưa. Tác giả cũng ngầm lo lắng về tương lai thế sau như Thủy Sinh liệu có như Nhuận Thổ bây giờ.

⇒ Nhà văn đang nhìn thẳng vào hiện thực xã hội tha hóa con người và dùng văn chương, phơi bày hiện thực để thức tỉnh con người “chữa bệnh tinh thần cho dân tộc”

Trên đường rời xa quê

– Hoàn cảnh: Chiều hoàng hôn ⇒ dụng ý nghệ thuật bố cục đầu cuối tương ứn, mặt khác thời gian hoàng hôn còn gợi buồn, suy tư.

– Tâm trạng: lòng không chút lưu luyến, cảm thấy vô cùng lẻ loi, ngột ngạt.

– Mơ về một cuộc sống khác: tươi đẹp, hạnh phúc hơn lúc này

+ Mong ước: Chúng nó (bọn trẻ) không giống chúng tôi không bao giờ phải áp bức nhau.

+ “Chúng nó cần phải sống một cuộc đời mới” sống giữa làng quê tươi đẹp, con người tử tế thân thiện.

2. Hình ảnh con đường

– Con đường sông, đường thủy (nghĩa đen): đi mãi cũng thành đường thôi. Đó là con đường mà tôi và cả gia đình đang đi.

– Con đường cho cả dân tộc Trung Hoa xây dựng, đổi mới, đó là niềm hy vọng của các nhà văn về một ngày mai tươi sáng đối với cả dân tộc (nghĩa bóng).

⇒ Vấn đề đặt ra: Xây dựng những cuộc đời mới, những con đường mới tốt đẹp hơn cho tương lai. Hi vọng vào thế hệ trẻ làm thay đổi quê hương, đem đến tự do hạnh phúc cho con người.

3. Giá trị nội dung

Truyện ngắn phản ánh tình cảnh sa sút về mọi mặt của xã hội Trung Quốc đầu TK XX đồng thời phê phán và hi vọng của tác giả trên cơ sở tình yêu quê hương và nhân dân là cơ sở tư tưởng của tác phẩm. Đồng thời đặt ra vấn đề đường đi của người nông dân, của toàn xã hội để mọi người suy ngẫm.

4. Giá trị nghệ thuật

– Bố cục chặt chẽ, cách sử dụng sinh động những thủ pháp nghệ thuật: hồi ức, hiện tại, đối chiếu, đầu cuối tương ứng.

– Kết hợp tự sự, miêu tả, biểu cảm, nghị luận.

– Sáng tạo hình ảnh biểu tượng giàu ý nghĩa triết lý.

Bạn đang đọc nội dung bài viết Soạn Bài Cố Hương Của Lỗ Tấn / 2023 trên website Techcombanktower.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!